Chặng đường mà đồng hương chúng ta đi dài trên 200 Km
và chuyến đi nào cũng đầy những gian nan thử thách và cũng tràn ngập những nụ
cười trên môi khi vươt qua những khó khăn, hay khi hoàn thành một công viêc. Hướng
di chuyển của Hội là hướng về tỉnh Bình Phước, cũng đi nhiều nên con đường cũng đã thành quen,
quen cả từng khúc cua, quen luôn cả những đoạn đường có hàng ngàn cây
xanh hay cả những con đường rừng hiểm trở.Hội đã thực hiện chuyến đi đẩu tiên
vào 13-14/06/2009.
Chuyến đi nào cũng đầy ắp kỉ niệm, và mỗi một lần đi là một lần nhớ, khắc vào tâm trí những người đi những ấn tượng
không bao giờ phai mờ.Có rất nhiều ấn tượng từ những cái nhìn đầu tiên khi mới
gặp nhau.Cũng nhiều điều thú vị và cũng không it những chuyện không ngờ.
Dân tộc mà Hội đến là Dân tộc STIENG, ở 2 sóc là sóc 8 và sóc An Khương, xã Thanh Anh, Huyện Bình Long, Tỉnh Bình Phước.
Ấn tượng đầu tiên khi đến với nới đây chính la không gian, một không gian tĩnh lặng mang bầu khí của núi
rừng, là ngôi nhà, là hình ảnh của những con người nơi đẩy.Rất
nhiều điều làm cho chúng tôi bỡ ngỡ.Dường như chúng tôi bị gián đoạn bởi rào
cản ngôn ngữ nhưng không vì thế mà tạo khoảng cách chúng tôi với họ.Trái với
điều đó là sự thân mật mà chúng tôi đã dành cho nhau, những nụ cưởi thay cho lời chào hỏi, cử chỉ thay cho việc làm.Vâng điều đó cũng đã
không có làm chúng ta gặp khó khăn mấy vì cũng có người hiểu tiếng viêt, cũng có số đông các em nhỏ do được học tiếng
việt nên đã giúp đỡ chúng tôi tìm hiểu về con người nơi đây qua những câu hỏi, những thắc mắc của chúng tôi.
Thầm nghĩ đến cuộc sống của con người nơi đây, ai trong chúng tôi cũng cảm nhận được mình
thật sự đang có một cuộc sống phải nói la sung sướng hơn những người nơi đây.Đó
thực sự là một chuyến đi mang lại cho chúng tôi nhiều ý nghĩa, nhiều bài hoc nhân sinh, cách sống ở đời.Nếu bạn đi trong chuyến này
tôi cũng dám khẳng định rằng bạn sẽ biết cách sống vơi hiện tại và cũng được
những dòng suy nghĩ như chúng tôi.
Ngày 03-04/10/2009.Chúng tôi thực hiện chuyến đi dân
tộc lần thứ 2, như lần trước chúng tôi
cũng lên đường, cũng lại tất cả những
cảm xúc như ngày nào tuy có phần thân quen hơn.Và cũng giống như lần trước
chuyến đi chúng tôi kéo dài trong 2 ngày, hành trang chúng
tôi mang theo là muối, là nước mắm, là thuốc-dầu gió, là nước tương, là xà bong-bột giặt, là bánh kẹo và quần áo cũ.Đó có lẽ là những
thứ mà chúng ta thấy rất bình thường, không
có gì lạ nhưng bạn có biết rằng ở chốn rừng rú, ở nơi đây chúng thật quý, đôi lúc còn hơn cả tiền bạc.Đó cùng là những
gì chúng ta mang theo trong chuyến đi trước và cả những chuyến đi sau này.
Chuyến đi nào
cũng nhiều điều thú vị song trong các chuyến đi đó chúng tôi đều cảm nghiệm
được sự đồng hành của Thiên Chúa và sự gìn giữ, chăm
sóc qua bàn tay các ân nhân ở từ những ân nhân giúp đỡ chúng tôi chuẩn bị hành
trang tới những người như anh các anh chị ở Huyện Phước Long đã cho chúng, giúp đỡ
và hỗ trợ Hôi từ lời chỉ dẫn đến chỗ ngủ cũng như những bữa cơm thân mật.Cam ơn
anh, cám ơn chị đã cộng tác để Hội chúng ta có thể
vươn cánh tay mình ra xa hơn, sống làm chứng cho Chúa qua, lời nói,
hành
động và suy nghĩ của Hội.
Tính đến nay chúng ta đã có 4 lần vượt chặng đường dài trên 200 km để
đến với dân tộc ESTIENG.Ở đó Hội đồng hương được chào đón với những ánh mắt
thân thiện, bằng những bữa cơm, bữa cháo rất dân tộc, thoạt nhìn thú thật không giám ăn vì có lẽ
không đảm bảo vệ sinh nhưng ăn rồi thì nhớ mãi không quên, không ngờ nhìn là vậy mà ngon quá đi.Có thể
nói một cách ví von họ cũng giồng như cháo của họ nấu vây.
Trong vai trò mới là người bạn, là ân nhân Hội đồng hương đã góp phần nhỏ của
mình để là cánh tay cho những tấm long quảng đại, góp công xây đăp với cộng đoàn dân Chúa ở nơi
đây.









0 nhận xét :
Đăng nhận xét